NHẪN YÊU THƯƠNG
Lm. Nguyễn Thảo Nam SJ.
Có một thời người ta đeo nhẫn để chứng tỏ
mình là người tự do. Rồi có một thời người ta đeo nhẫn để nói lên
mình đã ràng buộc, cam kết. Và rồi cũng có một thời người ta tháo
nhẫn vì cam kết không thành.
Thời La mã cổ đại, những người sinh
ra trong giai cấp tự do cần phải đeo nhẫn bằng vàng để mọi người
biết rằng mình là giai cấp tự do, không thuộc tầng lớp nô lệ. Những
người nô lệ được trả tự do cũng cần phải đeo nhẫn, không phải bằng
vàng nhưng là nhẫn bằng bạc. Nếu đeo nhẫn để là tự do một thời,
thì đeo nhẫn cũng là để cam kết một thời. Người cam kết không thành,
thì muốn tháo ràng buộc để đổi lấy tự do. Thế nhưng tự do thì mênh
mông quá. Thế nào là hiểu tự do cho tr0n nghĩa? Tự do để phóng túng
đời mình, hay tự do để quyết định đời mình hầu thăng hoa cuộc sống
vẫn là nỗi băn khoăn dai dẳng.
Có nhiều người đã chọn tự do trong
lời cam kết, thì cũng có người chọn tự do trong tháo gỡ, chia li.
Hành
trình để tìm đến ngày trao nhẫn cho nhau là một hành trình gian
nan, nhưng hành trình để đến lúc phải tháo nó cũng là những chuỗi
ngày đớn đau lắm. Chẳng ai muốn sum họp để rồi phải ly tan, nhưng
tại sao phải ly tan vẫn là một nhức nhối băn khoăn.
Chỉ có điều khi nhìn một cánh diều
bay cao lại là cánh diều biết cam kết. Nó chấp nhận ràng buộc với
một điểm cố định qua sợi dây gắn bó. Càng gắn bó chặt với trụ điểm,
diều lại càng bay cao. Khi diều bay cao, là lúc diều được tự do
trong mây ngàn gió lộng, là tung bay trong trời rộng thênh thang.
Nếu có lúc nào diều tham lam, muốn có thêm tự do mà cắt đứt sợi
dây cam kết, ấy là lúc nàng phải trở lại với mặt đất la đà, phải
dã từ trời rộng thênh thang. Mây buồn vì vắng bóng diều; diều buồn
vì đã xa lià mây.
Một lần cam kết là một lần ràng
buộc, nhưng cũng nhờ ràng buộc mà có hướng để bay lên, để thăng
hoa.Tôi nhìn cánh diều chiều nay nơi sân chơi của lủ trẻ mà lòng
bâng khuâng cho ý nghĩa thâm sâu của cuộc sống. Dù cánh diều to
hay cánh diều nhỏ; dù cánh diều đẹp hay những cánh diều xấu xí;
dù nó là của chú bé nhà giàu hay trong tay cậu bé nhà nghèo, tất
cả đều phải tuân theo quy luật ‘cam kết’ của kiếp làm diều để có
thể được bay cao và tự do trong gió.
Có những người tôn trọng lời cam
kết nên khắc cả lời thề hoặc khắc tên người yêu trên chiếc nhẫn
cam kết của mình. Người ta như muốn nói, một lần đã cam kết là chẳng
mong tháo gỡ bao giờ. Ngày nay ít người khắc tên của người yêu trên
nhẫn, nhưng người ta lại khắc tên của nhau trong tim. Vì khắc tên
của nhau trong tim, nên khi tháo chiếc nhẫn cam kết, thì cũng có
nghĩa là muốn xoá nhoà yêu thương, tẩy xoá tên của người yêu khỏi
tim mình. Tên càng khắc sâu, thì vết thương càng đau khi xoá nhoà.
Tim không là vàng, không là gỗ đá, nên khi xoá tẩy là gây nên niềm
đau. Có những niềm đau có thể nguôi ngoai, có những vết thương mong
có ngày lành lại, nhưng cũng có những vết thương phải xót xa một
đời.
Có những mong manh của li tan, thì
cũng có những mẫu gương của chung thủy sắt son. Những hình ảnh đẹp
ấy vẫn sống động quanh ta hôm nay. Tôi vẫn mãi cảm kích câu chuyện
mối tình đẹp về lòng chung thủy của cặp vợ chồng một cựu sĩ quan
Việt Nam trong trại cải tạo sau năm 1975. Khi biết bao người trong
tù thời đó đã gạt lệ đắng cay khi nghe vợ mình xin phép chồng để
chọn niềm yêu thương khác, hoặc nghe tin vợ mình âm thầm ‘‘lái đò
qua sông’’ không lời từ biệtt. Thì cặp vợ chồng cựu sĩ quan này
đã chọn cho mình một lối cam kết tuyệt diệu.
Khi
người vợ đến thăm nuôi, họ chỉ có thể gặp nhau trong khoảnh khắc
ngắn ngủi sau hàng rào thép gai đan kín. Nhưng trong cái khoảnh
khắc ngắn ngủi ấy, họ đã nghĩ ra cách tái cam kết tuyệt vời bằng
cách đổi chiếc nhẫn cưới cho nhau. Người chồng tháo chiếc nhẫn mà
vợ trao cho mình hôm nào, rồi đeo vào tay của vợ mình. Và người
vợ cũng tháo chiếc nhẫn mà chồng trao cho mình năm xưa, rồi đeo
vào tay của chồng như thêm một lần cam kết sẽ chung thủy bên nhau
cho dù tù đày ngăn cách. Vì chiếc nhẫn của chồng lớn hơn ngón tay
của vợ, nên chị đã đeo nhẫn của chồng vào ngón tay cái của mình.
Còn chiếc nhẫn của vợ quá nhỏ, nên anh chồng đã đeo nhẫn của vợ
vào ngón tay út của anh.
Họ đã đeo nhẫn ‘‘ngược đời’’ như
thế không những cho đến ngày gia đình đoàn tụ, nhưng còn đeo nhẫn
kiểu đó cho đến ngày hôm nay, khi màu tóc đã bạc, khi ánh mắt đã
nhạt nhoà. Họ vẫn còn sống và sống hạnh phúc nơi xứ Mỹ này, với
đôi nhẫn đã hơn một lần trao nhau. Và tôi nghĩ rằng họ sẽ còn đeo
nhẫn kiểu đó cho đến ngày đưa nhau về vĩnh cửu.
Nhẫn không đưa hạnh phúc về. Ngón tay để xỏ nhẫn cũng không nối
nhịp thủy chung. Chỉ thái độ đón nhận và trao ban trong cam kết
mới làm cho yêu thương cất cánh. Thế nhưng giá trị của cam kết hôm
nay dường như bị coi nhẹ lắm, xem chừng như đang lỗi thời. Nhiều
người cảm thấy lo âu cho những tuột dốc ấy; lo âu cho một trào lưu
đang ăn mòn lối đi truyền thống; lo âu cho lời cam kết của mình
hôm nay có được sắt son mãi như lòng mình ước mong?
Tu sĩ và giáo dân hôm nay đều mang
một nỗi ưu tư chung . Ưu tư cho cuộc tình năm xưa có được thắm đượm
như màu hoa trong ngày dâng hiến trao ban; ưu tư cho lời khấn nguyện
có còn cháy sáng như ánh nến lung linh trên bàn thờ thủa nào? Trong
cái bấp bênh của lời cam kết, người ta băn khoăn không biết bám
víu vào đâu để tựa nương. Thế nhưng, khi lời cam kết của con người
mong manh, thì vẫn có Đấng không bao giờ mong manh trong lời cam
kết. Đó chính là Thượng Đế.
Biết băn khoăn cho lòng trung thành
là khởi đầu biết tìm đến Đấng luôn trung thành.
Chỉ
có tình yêu và ân sủng của Đấng không bao giờ bất trung mới làm
cho những cuộc tình luôn vĩnh cửu. Có nói lên được một lời thủy
chung với người bạn đời hôm nay, có nói lên được lời cam kết trung
thành dâng hiến cũng chính là nhờ sự thúc đẩy của Đấng luôn chung
thủy. Lịch sử bất trung của Israel năm xưa vẫn là những lối mòn
của chia lìa hôm nay. Thế nhưng Thiên Chúa trung tín của Israel
năm xưa thì vẫn là một Thiên Chúa luôn trung tín với cuộc đời mong
manh của tôi hôm nay. Thiên Chúa của hôm qua, của hôm nay và của
cả ngày mai vẫn là một Thiên Chúa của trung tín yêu thương.
Xin cho những băn khoăn hôm nay
biến thành lời nguyền cho lòng sắt son chung thủy. Xin cho những
mong manh và bấp bênh của lời cam kết trở thành lòng thiết tha gắn
bó, để ơn Trời tuôn đổ, để lòng xót thương dâng tràn và lời ca yêu
thương vang mãi cho đến lúc đi về với vĩnh cửu.
Lạy Chúa, khi nhìn những tan vở
chia ly hàng ngày, con không khỏi băn khoăn cho ý nghĩa của lòng
trung thành hôm nay. Giữa những vết rạn nứt của bức tường truyền
thống, con cũng linh cảm thấy những viên gạch của từng cá nhân,
từng gia đình đang lung lay. Chẳng người thợ xây nào mà an vui trước
rạn nứt của toà nhà. Chúa là người thợ xây và là nhà thiết kế. Xin
nung lại viên gạch yêu thương của đời con. Xin ban thêm cho con
loại ‘‘xi măng’’ ân sủng, để hạt cát gắn bó được bền chặt giữa mưa
ngàn gió cuốn. Xin cho những chiếc nhẫn đã một lần trao tay, được
ở lại mãi với chủ nó, để tự do được thăng hoa. Nhẫn không là cầu
nối, lời thề chẳng dệt nên yêu thương. Chỉ có chính Chúa mới là
cầu nối của yêu thương, nối kết đời con trong ân tình chan chứa.