LẮNG ĐỌNG VÀ BÌNH AN

Có một thanh niên lực lưỡng xin đốn cây để phụ giúp
gia đình. Thấy anh vạm vỡ, chủ liền trao cho anh một chiếc rìu,
dẫn anh vào rừng và bảo:
- Anh thử đốn cây này cho tôi xem.
Vì đã từng lao động, nên anh đốn rất nhanh. Ông chủ nhận anh vào
làm việc, đưa ra mức lương và cho nơi cư ngụ.
Dù mệt nhọc nhưng anh cảm thấy rất vui, vì nghĩ rằng cuối tuần sẽ
có một số tiền kha khá đem về gia đình. Thứ Hai, thứ Ba, rồi thứ
Tư vùn vụt trôi qua. Đến ngày thứ Năm, chủ gọi anh vào cám ơn và
trao cho anh tiền công cả một tuần.
Anh vui sướng cầm những tờ giấy bạc thấm đẫm mồ hôi, đôi mắt rạng
ngời niềm vui. Bỗng chợt nhận ra có điều gì bất thường, anh thắc
mắc hỏi chủ:
- Tôi rất cảm ơn chủ đã trả lương cho tôi suốt tuần. Nhưng sao không
để đến thứ Bảy mà lại trả lương vào hôm nay.
- Đáng tiếc là tôi không thể mướn anh được nữa, vì theo sổ sách
thì anh đốn được nhiều cây nhất vào ngày thứ Hai, nhưng qua ngày
thứ Ba cây đã giảm xuống, và ngày thứ Tư anh là người đốn được ít
cây nhất trong các công nhân ở đây.
- Nhưng thưa ông chủ, tôi đã làm hết sức mình. Tôi đi làm sớm về
trễ. Tôi chỉ ngỉ để ăn trưa có nửa tiếng thay vì một tiếng. Tôi
làm việc không ngừng. Tôi làm việc cả giờ giải lao nữa. Vậy ông
chủ còn muốn gì nữa?
- Những gì anh vừa nói không sai chút nào, tôi hoan nghênh sự nhiệt
tình của anh. Nhưng tôi chỉ xin hỏi anh một câu: ANH CÓ MÀI RÌU
KHÔNG?
*******************************
“Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ
mà nghỉ ngơi một chút” (Mc 6,31). Sau cuộc hành trình truyền giáo
vất vả, các tông đồ phấn khởi thuật lại cho Đức Giêsu nghe những
thành quả vàng son của mình. Nhưng Người lại quan tâm đến con người
hơn là công việc. Người muốn các ông hãy dành một chút nghỉ ngơi
cho thân xác, một chút lắng đọng cho tâm hồn, để tách mình ra khỏi
đám đông, để sống tình thầy trò, tương giao mật thiết với thầy và
với nhau.
Lắm khi chúng ta quên mất “mài rìu”, vì cho rằng khối lượng công
việc chồng chất, vì tời buổi kinh tế cạnh tranh, nên không dễ tìm
được một chút tĩnh lặng: để thẩm định lại những biến cố, rà soát
lại công việc đã làm và lắng nghe được tiếng Chúa mời gọi.
Nếu muốn đốn được nhiều cây càng phải năng “mài rìu” cho sắc.
Nếu muốn đi thật xa càng phải luôn dừng lại để nghỉ ngơi, lấy sức.
Nếu muốn hoạt động tông đồ hiệu quả, càng phải năng dưỡng tâm hồn.
Khi được hỏi bí quyết nào khiến George Washington Carver thành công
trong thành tựu khoa học của mình với trên 300 sản phẩm hữu dụng,
ông đã trả lời: “Tôi thức dậy lúc 4 giờ sáng, và trong sự yên tĩnh
của buổi sớm mai, tôi lắng nghe tiếng Chúa và chương trình Người
xếp đặt cho tôi.”
P. Doncocur đã quả quyết: “Không một vĩ nhân nào đã thành công mà
không đắm mình trong tĩnh lặng để hồi tâm và cầu nguyện”. Vâng,
trong cuộc hành trình về quê Trời, người ta không thể đi hết con
đường vừa dài vừa dốc, nếu không dừng lại nghỉ ngơi, lấy sức và
định hướng.
*******************************
Lạy Đức Giêsu, Chúa đã “lui vào
nơi hoang vắng mà cầu nguyện”. Xin cho chúng con cũng biết gác bỏ
những sôi nổi của thành công, những ê chề của thất bại, để một mình
tĩnh lặng bên Chúa: lắng đọng và bình an. Xin cho chúng con biết
dừng lại, lắng nghe và kín múc nơi Chúa nguồn sức mạnh, để chúng
con lại tiếp tục lên đường. Amen!
Thiên Phúc