CHẤP NHẬN CHÍNH MÌNH
GM. JB Bùi Tuần
Trong chỉ một ngày thôi, tôi phải chấp nhận biết bao điều đến
với tôi. Như chấp nhận thời tiết, chấp nhận các thứ thuốc phải uống,
chấp nhận các thứ đồ phải ăn. Có những chấp nhận dễ dàng. Có những
chấp nhận khó khăn.
Suy đi nghĩ lại về các thứ chấp nhận hằng ngày, tôi thấy có một
chấp nhận mà tôi không thể tránh, nhưng tôi cũng không được phép
buông xuôi. Chấp nhận đó là chấp nhận chính mình. Chấp nhận chính
mình là một vấn đề rộng. Ở đây, tôi chỉ xin nêu lên vài khía cạnh.
Những khía cạnh này đã được đề cập trong Kinh Thánh. Kinh nghiệm
đời tôi cũng đã cho tôi cảm thấy một phần. Chấp nhận chính mình
với sự sáng suốt phân định.
Trong bản thân tôi có thiện và có ác. Tôi phải phân định đâu là
thiện đâu là ác. Để rồi cố gắng làm thiện tránh ác.
Thánh Phaolô đã không ngại phơi bày thực tế xung đột giữa thiện
và ác trong con người của Ngài. "Vẫn biết rằng Lề luật
là bởi Thần Khí, nhưng tôi lại mang tính xác thịt, bị bán làm tôi
cho tội lỗi. Thật vậy, tôi làm gì tôi cũng chẳng hiểu. Vì điều tôi
muốn, thì tôi không làm, nhưng điều tôi ghét thì tôi lại cứ làm...
"Bởi đó, tôi khám phá ra luật này: Khi tôi muốn làm sự thiện,
thì lại thấy sự ác xuất hiện ngay.
Theo con người nội tâm, tôi vui thích Lề luật Thiên Chúa. Nhưng
trong các chi thể của tôi, tôi lại thấy một luật khác: Luật này
chống lại luật của lý trí và giam tôi trong luật của tội là luật
vẫn nằm trong các chi thể tôi. Tôi thật là một người khốn nạn! Ai
sẽ giải thoát tôi khỏi thân xác phải chết này! Tạ ơn Thiên Chúa,
nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta" (Rm 7,14-26).
Kinh nghiệm cho tôi thấy: Chính nhờ Đức Giêsu Kitô, mà tôi nhận
biết tôi là con người khốn nạn, phải luôn cảnh giác với chính mình.
Trên thực tế, làn ranh giữa thiện và ác thường khó thấy, màu sắc
của ác và thiện cũng khó phân biệt. Cũng vậy, trên thực tế, phấn
đấu chống lại cái ác, đi theo điều thiện là điều không chút dễ dàng.
Nhất là khi sự ác lại khoác màu sự thiện.
Thí dụ, hiện nay, tinh thần tục hoá như ham danh vọng, thoải mái
hưởng thụ, đang tràn vào Hội Thánh Việt Nam. Đó là một thứ "sóng
thần" ngầm phá hoại Hội Thánh. Trước sự kiện đó, có nơi tỉnh
thức chặn lại được bằng lòng đạo đức, có nơi nông nổi đón nhận một
cách hoan hỉ ồn ào, có nơi chịu đựng với lòng lo âu, có nơi dửng
dưng, mặc kệ tình hình.
Nguy cơ không phải nhỏ. Nhưng không thiếu người có ảnh hưởng lại
rất tự hào. Họ tung ra đủ thứ mồi, để câu những người ngây thơ,
kéo họ tin theo tinh thần tục hoá như "tin mừng cứu độ"
kiểu mới.
Chính Chúa Giêsu đã cảnh báo về một thời đầy nguy cơ như thế:
"Bấy giờ, nếu có ai bảo anh em: Này, Đấng Kitô ở đây! Kìa,
Đấng Kitô ở đó! Anh em đừng có tin. Thật vậy, sẽ có những kitô giả
và ngôn sứ giả xuất hiện, làm những dấu lạ và những việc phi thường,
để lừa gạt những người đã được tuyển chọn, nếu có thể. Phần anh
em, hãy coi chừng: Thầy đã báo trước tất cả cho anh em"
(Mc 13,21-23).
Với những lời trên đây, Chúa cảnh báo chúng ta: Hãy sáng suốt, hãy
tỉnh thức cảnh giác cả với chính mình. Ngoài ra, hãy chấp nhận chính
mình với sự quảng đại vác thánh giá kèm theo đời ta.
Chấp nhận chính mình với sự quảng đại vác thánh giá.
Thánh giá của ta là những thử thách đủ thứ, là những đau đớn đủ
loại không mấy khi rời ta. Như những bệnh nạn, những nết xấu, những
hiểu lầm, những va chạm, những xúc phạm, những giới hạn về mọi phương
diện, những mệt mỏi, những chán chường, vv... Tuổi càng cao, tôi
càng có thêm kinh nghiệm về thánh giá. Cuộc đời thánh giá thường
rất riêng tư. Có những đau khổ tôi có thể nói với những người có
thể hiểu và thông cảm. Có những đớn đau tôi không thể nói với bất
cứ ai, vì tôi chắc không ai sẽ hiểu và thông cảm được.
Nhưng có một khích lệ lớn giúp tôi chấp nhận chính mình với những
thánh giá Chúa gởi. Khích lệ đó là lời thánh Phaolô: "Giờ
đây, tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Sự gì còn thiếu nơi
cuộc khổ nạn của Đức Kitô vì thân xác Người là Hội Thánh, thì tôi
xin góp phần để hoàn tất" (Cl 1,24).
Chịu
đau khổ để góp phần xây dựng Hội Thánh. Vác thánh giá để cứu các
linh hồn. Chịu đóng đinh mình trên thánh giá để tỏ lòng hiệp thông
với cuộc tử nạn của Chúa, với mục đích làm chứng cho tình yêu đối
với Chúa và đối với các linh hồn. Đó là những khích lệ lớn lao.
Như vậy, chấp nhận những thánh giá không là chuyện thuộc đức tin
cho bằng thuộc tấm lòng thương cảm.
Cách đây mấy năm, tôi được hân hạnh đến chào Đức Thánh Cha Gioan
Phaolô II tại trại nghỉ mát của Ngài. Lúc từ biệt Ngài, tôi nói
nhỏ với Ngài: "Đức Thánh Cha đang đau bệnh và phải vác nhiều
thánh giá. Con hứa dâng những đau khổ của con, để cầu nguyện cho
Đức Thánh Cha".
Với vẻ xúc động, Ngài nắm tay tôi. Tôi có cảm tưởng Ngài chia sẻ
cho tôi một phần đau đớn của Ngài. Cảm tưởng đó không phải chỉ vụt
qua lúc ấy, mà vẫn tiếp tục sống động trong tôi, nhất là những thời
gian tôi mang bệnh. Tôi có cảm giác như mang một thánh giá vừa là
của tôi, vừa là của ai đó. Sau cùng, chấp nhận chính mình còn là
chấp nhận trở về.
Chấp nhận chính mình với quyết tâm trở về với lòng thương xót Chúa.
Tôi biết tôi chẳng có nhân đức nào. Nhưng tôi tin vào Lời Chúa.
Chúa phán: "Thầy không đến cho những người khoẻ mạnh,
nhưng cho những người đau yếu. Thầy không đến cho những người công
chính, nhưng Thầy đến cho những người tội lỗi" (Lc
5,31-32). Vì thế, tôi chấp nhận tôi với lòng sám hối, tạ ơn và phó
thác nơi tình yêu thương xót Chúa.
Nhất là khi tôi nhớ lại một lời khác Chúa Giêsu đã phán: "Thầy
nói thật cho anh em hay: Trên trời, ai nấy sẽ vui mừng vì một người
tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì 99 người công chính không cần
phải sám hối ăn năn" (Lc 15,7).
Tôi xin Chúa ban cho tôi ơn trở về bằng thống hối, tạ ơn và phó
thác. Tôi thống hối vì bao lần không sống đúng Lời Chúa và theo
gương Chúa. Tôi tạ ơn không phải chỉ vì những ơn Chúa ban cho tôi,
mà cả vì những ơn Chúa ban cho mọi người, nhất là cho những người
yếu đuối bất toàn như tôi. Tôi phó thác mình trong tay Chúa một
cách tuyệt đối, như trẻ thơ trong trái tim mẹ mình.
Với sự chấp nhận chính mình như trên, tôi đi về tương lai. Đi một
cách bình thản. Tương lai là chính Nước Thiên Chúa đã bắt đầu trong
tôi từ hôm nay và từng ngày của đời tôi. Nước Thiên Chúa là tình
yêu Thiên Chúa ngự trị. Vì thế khi tôi từ bỏ cõi đời này chính là
lúc Chúa sẽ chấp nhận tôi trong tình thương xót bao la của Người,
mãi mãi cho đến muôn thuở muôn đời.