Sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975 . Ba các cháu đi tù , một mình tôi tất bật ngược xuôi chăm sóc mẹ già với đàn con dại 7 đứa , lớn nhất 12 tuổi , nhỏ nhất hơn 6 tháng , lặn lội nuôi chồng từ Nam ra Bắc , rồi từ Bắc đưa vào Nam ròng rã 17 năm .
Môi trường sống lúc bấy giờ quá phức tạp , mọi mọi người hoang mang , lo
sợ đủ điều . Cơm không có ăn , bo bo nguyên cả vỏ nhai không bể , khoai lang
, khoai mì toàn là sùng với thối . Áo đẹp không ai dám mặc , đồ đạc trong
nhà từ từ ra chợ trời . Học vấn con của Ngụy quân , Công giáo bị hạn chế bởi
lý lịch xấu . Học Giáo lý ,
Thánh
Kinh lại càng khó khăn hơn , mọi sinh hoạt tôn giáo đều bị dòm ngó , kiểm
soát chặt chẽ . May cho chúng tôi ở gần nhà thờ nên vẫn còn tham dự Thánh
Lễ Chúa Nhật và các ngày lễ buộc , sáng tôi còn đọc Kinh giữ thông lệ của
gia đình .
Tới tuổi học giáo lý , Xưng tội rước lễ , Thêm Sức , Bao Đồng phải lén lút , người dạy và người học đều sơ sài qua quít cho xong . Rồi theo thời gian và hoàn cảnh mỗi thành viên lớn bé trong gia đình đều phải bươn trải kiếm sống . Căn bản tâm linh các con tôi rất yếu kém , mà phải chi tôi được gần gũi thủ thỉ , chỉ dạy cho con cái phần nào về Thiên Chúa , về niềm tin , cách cầu nguyện lúc con cái lên giường trước khi đi ngủ , cũng là cách ghi vào tâm trí con ấn tượng tôn giáo . Đấng mình tôn thờ . Nhưng tôi đã không làm được các điều đó cho con cái của tôi ! Ban ngày tần tảo hết chợ trời này đến chợ trời khác , đêm về ôm cái máy may đồ gia công suốt cho đến sáng , oải cả thể xác đến tinh thần rồi còn đâu !? Tôi áy náy và ân hận về tôi .
Thời gian đi qua đâu còn trở lại , tôi cảm thấy sợ hãi cho con cái . cháu chắt của tôi đã mất đi căn bản tâm linh , tôi lo lắm . Rồi không hiểu vì sao họ lơ là sự dòm ngó , kiểm soát . Các sinh hoạt trong Giáo Xứ rầm rộ lên , một số các con tôi tham gia ca đoàn , ban giúp lễ , thiếu nhi Thánh Thể . Đó cũng là niềm vui nho nhỏ của tôi . Nhưng mà cuộc sống của nhiều gia đình vẫn còn lung lay , bất ổn , nay bị gọi đi công tác lao động thủy lợi , mai bị gọi đi kinh tế mới . Dụ dỗ có , dọa nạt gây áp lực cũng có . Tôi cứ chai lì ra đó cứ không đi , rồi nhà tôi được thả về với thân hình người chẳng ra người , ngợm chẳng ra ngợm , ốm yếu mang nhiều bệnh tật không thuốc chữa . Gia đình lại càng khốn đốn thêm . Nhưng hình như có luật bù trừ hay sao đó mà nhà tôi về sau lại được gọi đi định cư nước Mỹ sớm , tức là chỉ hơn 1 năm sau khi về .
Lúc đến Mỹ sau mấy tháng hưởng trợ cấp , chi phí cho buổi ban đầu , cuộc sống cũng khó khăn chật vật , tôi vừa phải chăm sóc nhà tôi , vừa phải kiếm việc làm để cùng với các con lo cho gia đình và những đứa con còn lại quê nhà . công việc của tôi là giữ con cho đôi vợ chồng trẻ gia đình Công Giáo , cô chú này là hội viên của Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình . Nghe tên chương trình Thăng Tiến Hôn Nhân tôi thích và muốn tìm hiểu , rồi cũng là điều may cho tôi , qua mấy lần trả lời điện thoại với một người hay gọi đến trong những lúc cô chú ấy đi vắng tôi được biết đó là chị trưởng của chương trình Thăng Tiến Hôn Nhân .
Là may mắn hay là cơ duyên mà những lần chuyện trò qua lại , chị trưởng và tôi lại cũng có những tư tưởng hợp nhau , rồi quí mến nhau như đã quen biết từ lâu vậy . Tôi gọi chị bằng cô , chị goi tôi bằng bác , từ đó bác cháu thường xuyên trao đổi chia sẻ với nhau một vai mẫu chuyện mà thông thường các cặp vợ chồng trẻ hay xảy ra .
Qua chị tôi biết mục đích và đường hướng của phong trào , công tác tông đồ của chị đã đem lại kết quả tốt đẹp . Có một đôi vợ chồng trẻ tôi biết rất rõ , họ suýt đỗ vỡ mấy lần , thế là chị khéo léo tìm cách giải hòa và hàn gắn lại được , có thể rất nhiều gia đình trẻ lâm vào tình trạng ấy và chị cũng đã làm được như vậy .
Làm quen với một người tốt lành thánh thiện như thế đó tôi thích lắm và mong có dịp gặp người có giọng nói truyền cảm , ngọt ngào . Có lần tôi được nghe hình như chị chỉ kém tuổi tôi 9 – 10 gì đó , nhưng khi gặp chị thì hỡi ôi ! Chị rất trẻ dĩ nhiên là đẹp , trông chị trẻ quá ! Vậy mà cứ bác bác cháu cháu thật là tội lỗi cho tôi quá trời ! Rồi từ đó về sau có nhiều dịp chuyện trò với nhau qua điện thoại thôi , kể chuyện gia đình của nhau . Chị luôn mời tôi tham dự một khóa cho biết đường hướng của chương trình để sau này cho các em và sinh hoạt thích lắm bác ơi , có ích cho đời sống gia đình trẻ . Nhất là mình đang sống trên đất nước này bác ạ . Nghe chị nói tôi cũng mê , cũng muốn đi .Tôi về kể lại và rủ nhà tôi nhưng anh bảo tình trạng sức khỏe của anh như thế này đến đó không ích lợi đâu lại còn quấy rầy nhiều người phải lo lắng cho anh thì phiền hà thêm . Thế là tôi mất cơ hội và sau đó ………… tôi cũng mất luôn cả anh .
Mộng ước tôi vẫn nuôi cho các con sau này khi chúng lập gia đình . Lần lượt
cả 4 cháu có vợ có chồng ,
sinh
con đẻ cái mà ý nguyện của tôi chưa thực hiện được , và cũng bận bịu nên không
còn giúp cho đôi vợ chồng trẻ ấy nữa , rồi cũng mất liên lạc với chị trưởng
ấy luôn .
Cho đến khi nhà tôi mất tôi vẫn theo dõi và biết được chương trình sắp có khóa mới , tôi liên lạc theo số phone đăng trong tờ thông tin của giáo xứ , và nhận đơn về nhưng không dụ được đứa con nào . Tôi rất buồn , buồn lắm . Rồi hằng năm vẫn có khóa tôi nghĩ cách phải làm sao cho con tôi đi . Tôi nhất quyết phải có kế hoạch cho 2 trong 4 cặp tham dự cho bằng được khóa tới này , tôi gọi cô Hồng theo số phone trong tờ thông tin giáo xứ và nói với cô : tôi rất muốn cho các con đi . tôi cho số phone của các con nhờ cô giúp tôi động viên thêm . Phần tôi bỏ đồng tiền “ bà góa “ đóng chi phí cho con . Tôi tấn công như thế thì không cách chi “ chẳng , đặng , đừng “ . Tôi bảo đảm chăm sóc 5 đứa cháu đêm ngày để 4 ba mẹ yên tâm , thoải mái.
Tôi có vợ chồng trai út trẻ người non dạ , cứ lục đục chuyện vớ vẩn giữa hai vợ chồng . Tôi buồn lắm nên tôi muốn sắp xếp cho cặp đó đi trước , thì phải năn nỉ cặp anh chị lớn cùng đi cho em có đồng minh . Nếu như không thu thập được gì hoặc thấy không thích hợp thì coi như có dịp thư giãn , nghỉ ngơi vài ngày . Anh chị lớn không có phản ứng chi mấy , chịu đi nên lấy đơn về nhà điền và tự đóng chi phí cho mình , chứ không để mẹ chịu , về phía thằng út cứ phải nhắc chừng và năn nỉ mãi mới chịu điền đơn , còn nói tại mẹ đóng tiền rồi và nói hoài chứ con không muốn .
Cuối cùng ngày thứ sáu 17-6-2005 anh em , vợ chồng hành trang lên đường dự khóa . Tôi mừng nhẹ nhõm cả người , bấy giờ 5 cháu nội ngoại ở nhà với bà . Bốn cu cậu từ 6 tuổi trở xuống với cô út gái 2 tuổi , tuổi nghịch , tuổi phá . Các cháu tung tăng múa may , quay quần , quậy phá tá lã , bà ná thở luôn . Thế nhưng tôi khong cảm thấy mệt nhọc , mà trái lại tôi thấy làm vui với ước nguyện . Còn kết quả ra sao thu thập thế nào thì còn tùy thuộc ở các con . Tôi chỉ biết cầu xin tín thác và trông ậy vào tình Chúa thương , vào sự truyền đạt của cha Linh Hướng và của các anh chị trợ nguyền .
Suy nghĩ thế nhưng lòng vẫn hồi hộp vì sự ra đi miễn cưỡng của các con .
Sau mấy ngày trở về , từ ngoài sân tiếng cười nói vang vọng vào trong nhà , nét mặt ai nấy vui tươi hớn hở : Vui quá mẹ ơi ! Tụi con không ngờ ! Còn 2 cặp năm tới đăng ký đi đi nghe , không đi là rất uổng , tụi con mà không có mẹ áp lực thì đâu biết được những điều quá hay như vậy . Tổ chức rất hay , chu đáo và tuyệt vời , chưa khi nào tâm trí tụi con có những giây phút ………. Không thể diễn đạt được , Cha chia sẻ những điều rất thực tế , sâu sát với tuổi trẻ chúng con . Chúng con cám ơn mẹ , mấy anh chị cũng có gởi lời cám ơn đến mẹ đã trông cháu cho tụi con đi , rồi khoe bông hoa , hình ảnh và giấy chứng hôn thệ v.v….. Tôi không khóc nhưng hai giòng nước mắt từ từ lăn xuống , nghe mặn ở đầu môi vì sung sướng .
Ngồi quay quần bên bàn ăn , lớn bé tất cả 16 người , 4 người thao thao kể chuyện , diễn tả , mọi người hớn hở nghe thật vui và cũng thật là xúc động hòa lẫn những tíu tít đủ thứ chuyện , cười , khóc , nhõng nhẽo của mấy nhóc con sau mấy ngày đêm không được quậy phá ba mẹ . Ăn uống chuyện trò vui nhộn mãi cho đến nửa đêm , ai nấy đón con cái của mình về nhà , còn lại mình tôi lo lắng nghĩ ngợi miên man …… Xin Chúa dìu dắt nung nấu cho ngọn lửa vừa được nhen nhóm trong tâm hồn của mỗi người bạn trẻ , để mỗi ngày luôn tỏa sáng , soi rọi cho nhiều người cùng nhìn thấy , xóa bớt sự tăm tối mù mờ .
Không nhiều thì ít , có thăng tiến , có thay đổi cách này ,
cách
khác tùy theo điều kiện , khả năng thời giờ của từng người , từng cặp . Tuy
rất bận rộn với công việc hãng xưởng , tất bật đủ mọi chuyện với con cái ,
cũng cố gắng thu xếp tham gia các sinh hoạt . siêng năng và ý thức về tâm
linh , hăng say tích cực đóng góp công sức , tài chánh trong các công tác
từ thiện , bác ái , hội đoàn . Giáo xứ . Tự tìm tòi các khóa Linh Thao tham
dự tĩnh tâm , trợ nguyền rất hăng hái . Đặc biệt út của tôi những lần như
vậy tự lên tiếng gửi con đi dự khóa chứ tôi không phải năn nỉ ỉ ôi và đóng
chi phí cho như những lần trước .
Tuy là vậy nhưng thật ra như thế cũng chưa hẳn là đạo đức , là đã tốt lành đủ đâu . Mà quan trọng là phải có sự thay đổi thật ở tâm hồn , ở trong gia đình giữa vợ chồng con cái và cả với những người chung quanh , sống như thế nào mà người khác nhìn vào mình họ nhận thấy Thiên Chúa đang hiện hữu và hoạt động trong ta .
Tôi cầu xin và ước mong cho con cháu , cho các bạn trẻ mỗi ngày mỗi thăng tiến cả đạo lẫn đời , song song với các nhân đức: Đức Tin, Đức Ái, Đức Khiêm Nhường và Nhẫn Nhục .
Và tôi hãy còn băn khoăn lo lắng cho đến khi nào 2 cặp còn lại thu xếp công việc còn lại để tham gia Thăng Tiến Hôn Nhân , hay bất cứ phong trào hội đoàn nào miễn là có ích lợi cho tâm linh không bị chao đảo , cho đời sống gia đình có nền tảng vững chắc và gây được ảnh hưởng tốt cho con cháu hậu duệ .
Bao nhiêu đây là tâm tư suy nghĩ của tôi có sao nói vậy như một lời tâm sự , một chia sẻ mộc mạc và chân thật
Sau hết tôi xin cầu chúc chương trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình mỗi ngày được phát triển mọi mặt , càng ngày có thêm nhiều gia đình trẻ gương mẫu , thánh đức .
Thiện Hảo
(San Jose đầu tháng Mân Côi)
