Em thấy không em?
Khi đạo đức đã biến thành trang sức;
Em thấy không em, Chúa đứng ngoài đường,
Em thấy không em, Phật cũng tha phương,
Cây hạnh phúc, mọc quanh tường hỏa ngục.
Người người hân hoan khoe khoang trước ngực,
Một trái tim vàng nhân nghiã yêu thương;
Và em thấy không, ngay cả thiên đường
Cũng được bán như phấn son trang sức.
Em thấy không em người người nô nức
Mua thiên đàng bằng đạo đức khoe khoang,
Bằng những danh vang, chức tước rõ ràng
Như bằng chứng con là người ngoan đạo.
Em thấy không em, đường đi là đạo
Đạo là đường và đường ấy đi đâu?
Cuộc sống đời này nếu có được dài lâu
RồI một buổi, ta cũng về cát bụi
Rồi một buổi cũng phấn son trang sức
Cũng phai tàn theo năm tháng qua đi
Và chút danh kia còn lại được gì,
Hay cũng âm thầm đi vào bóng tối?
Em thấy không em đường đời muôn lối
Trăm ngả đường đều tiến tới mai sau
Quán trọ đời, sẽ đóng cửa thật mau
Và hành trang cuối, chỉ là bàn tay trắng.
Thấy không em, sao buồn phiền lo lắng
Đạo từ tâm cần trang sức làm gì,
Hồn thanh cao, cứ ngước mặt mà đi
Rồi một buổi, thiên đàng em sẽ tới.
Trương Từ Danh
|